To view text in Vietnamese, set your browser's setting to View>Encoding>Unicode (UTF-8)
 

Martial Arts School:
389 E. Santa Clara St.,
San Jose, CA 95113


Practice Time
:
6:30-8:30 PM
Mons and Weds

Contact Us:
VS Phạm Thế Hiển

Webmaster

 

 
Activities
Techniques
Philosophy
Gallery
History
Literature

   Thư Gởi Người Tân Võ Sư - #2

(Nhân ngày Nhớ Ơn Thầy, suy nghĩ về chữ TÔN SƯ TRỌNG ĐẠO trong Vovinam).

Bạn thân mến,

Trong một bài tùy bút, mấy năm trước một nhà văn Việt Võ Đạo đã viết về một người môn sinh Vovinam ra hải ngoại làm ăn thành công, trở thành triệu phú Mỹ. Người triệu phú nầy khi gặp lại ông thầy cũ của mình đã kính cẩn đứng hầu như ngày còn nhỏ. Ông thầy nghèo, tuy đã già, vẫn uy nghi giọng nói dạy dỗ, người học trò, tuy cũng đã già, vẫn một mực thưa dạ đứng nghe.

Có bạn ở Việt Nam đọc bài viết đó, rồi nói: “Thì có cái gì đâu ? Chuyện đó là chuyện thường thôi mà ! “ Có bạn ở Mỹ hỏi tôi: “ Vụ nầy có thật không ? “ Tôi nói “thật đấy”. thì người bạn trẻ ở Mỹ lại lắc đầu, le lưởi tỏ vẻ kinh ngạc.

Người bạn ở Việt Nam nhận định không sai: có gì đặc biệt đâu. “Nhất tự vi sư bán tự vi sư” (dạy mình một chữ cũng là thầy, dạy mình nửa chữ cũng là thầy) . Đã là ông thầy thì nghèo giàu sang hèn gì cũng là thầy. Thành công đến đâu, làm lớn đến đâu thì gặp ông thầy cũ cũng phải giữ đạo thầy trò chứ. Chuyện đó là chuyện thường trong xã hội Việt Nam thôi.

Trong Việt sử có giai thoại về những công thần danh tướng, khi thành toại về thăm làng quê, vẫn đến mài mực hầu thầy. Chuyện đó có gì là đặc biệt đâu, bởi vì đó là văn hóa Việt. Những người lớn lên ở Việt Nam bơi lội trong giòng sông văn hóa đó, nếp suy nghĩ và cung cách hành xử đó đã là một tự nhiên. Có gì là lạ đâu!

Nhưng… Bạn ơi! Đối với người lớn lên ở Mỹ thì đó lại là một điều đặc biệt.

Tôi biết ông triệu phú kia từ ngày mới sang Mỹ. Ngày đó mang đôi giày da đen sờn rách, ông hay chỉ xuống phía trước đôi giày mà bảo tôi: “Hồi ấy từ bắc vào nam đi bằng tầu há mồm, bây giờ đến Mỹ tao cũng mang giày há mồm…”

Đôi giày xác xơ như đời tị nạn, nghe ông nói mà tôi bật cười. Ông lại nói với tôi: “phải chịu khó chú mầy ạ, chịu khó! “ Và ông đã rất là chịu khó. Ngoài giờ đi làm trong hãng, ông còn lảnh thêm việc làm riêng ở nhà. Ngoài việc làm kiếm sống trong hãng và ở nhà ông còn dạy một lớp Vovinam nhỏ.

Nhiều năm sau, ông đã trở nên một chủ hãng giầu có. Một hôm tôi có dịp đi ngang thành phố cũ, nghe nói về hãng của ông nên ghé vào thăm. Cô tiếp viên người Việt bảo tôi ngồi chờ ngoài phòng đợi. Chờ hơn nửa tiếng chẳng thấy ai nói năng gì đến mình, mà trong phòng có vẻ còn nhiều người đến trước tôi vẫn đang ngồi chờ… Bực mình quá, tôi đến nói với cô tiếp viên:

- “Nầy cô! Cô vào nói với ông chủ của cô có tôi là Chưởng Môn Vovinam Lê Sáng đến thăm. Có tiếp không thì bảo.”

Nghe tiếng “Chưởng Môn Lê Sáng” cô tiếp viên vẫn tròn xoe mắt nhìn. Cô còn quá trẻ nên có lẻ không biết Chưởng Môn Lê Sáng là ai. Cô nói bằng tiếng Mỹ: “Ông thị trưởng đến mà không hẹn trước thì cũng phải chờ…”

Tôi dằn mạnh nắm tay lên bàn, nói lại bằng tiếng Mỹ: “Tell your boss that Grand Master Le Sang is here” (Vào nói với chủ của cô: có thầy Lê Sáng đến).

Có lẻ sợ cái vẻ hung hăng của tôi nên cô hối hả chạy vào trong báo cáo. Vài phút sau thấy ông chủ veston cà vạt chễm chệ bước ra. Nhìn tôi lườm lườm, ông nói: “Nghe xưng danh ông cụ tao biết là mấy thằng mầy chứ không ai…”

Câu chuyện còn dài, nhưng đại khái điều tôi muốn kễ cho bạn nghe là làm chủ, làm triệu phú ở Mỹ nó oai như thế đấy. Có thấy cái oai của ông chủ thì mới thấy việc ông chủ đứng hầu ông thầy cũ là việc lạ. Cái lạ của tình người Việt, vẫn bất biến trong nhịp sống mới!

Bạn thân mến,

Việt Võ Đạo phát xuất từ văn hóa Việt. Chúng ta đi truyền bá tinh thần Việt Võ Đạo cũng có nghĩa là đi truyền rao tình người Việt Nam. Mà thật ra, đâu phải chỉ có dân tộc Việt Nam là có cái cung cách cư xử thủy chung nhân hậu nầy. Người Pháp cũng có, Người Mỹ cũng có; chẳng qua là đức tính tốt đẹp nầy của họ đã bị nền văn minh cơ giới và nhu cầu đời sống vật chất làm phai nhạt đi.

Là võ sư Vovinam Việt Võ Đạo bạn đi dạy võ, mà cũng còn dạy đạo lý làm người nữa. Trong đạo lý nầy, có một điều phải nhớ: “Trọng thầy mới được làm thầy.”

Trên giòng sông sóng sau dồn sóng trước. Trong sinh hoạt môn phái, người thế hệ sau phải mạnh mẽ hơn, tài giỏi hơn người trong thế hệ trước thì môn phái mới được vững mạnh và tồn tại. Hôm nay bạn mang mầu đai mới, đã là võ sư. Đẳng cấp của bạn có thể sẽ cao hơn những người dạy bạn năm xưa. Tài trí của bạn có thể sẽ vượt qua những ông thầy cũ; nhưng không phải vì vậy mà cách cư xử thay đổi.

Lòng tôn kính những bậc thầy cũ không bao giờ thay đổi, bạn nhé!

Thân mến,

Trung Đăng
Ngày 12 tháng 10 năm 2005

     -------------------------------------------------

Tái bút:

Đối với thầy chúng ta luôn luôn nhớ ơn. Nhưng khi dạy học trò thì đừng mong ai nhớ ơn mình.

Như người lái đò trên giòng sông vô hạn, chúng ta chèo chiếc thuyền đời, đưa người qua, rồi thôi, rồi lại quay thuyền về đón đưa người mới. Bạn hãy chèo và vui với từng nhịp chèo đưa… từng lớp võ như từng chuyến đò qua, thế thôi.


Our Sponsors

GRAPHICS & WEB DESIGN

TRAN's
CHIROPRACTIC
&ACUPUNCTURE


BUY or SELL
HOME?

 

 

Designed by Gravitas Consulting