To view text in Vietnamese, set your browser's setting to View>Encoding>Unicode (UTF-8)
 

Martial Arts School:
389 E. Santa Clara St.,
San Jose, CA 95113


Practice Time
:
6:30-8:30 PM
Mons and Weds

Contact Us:
VS Phạm Thế Hiển

Webmaster

 

 
Activities
Techniques
Philosophy
Gallery
History
Literature

   Người Lái Đò trên Dòng Sông Vô Hạn

Trên dòng sông vàng vọt nắng chiều, anh lái đò vẫn nhịp nhàng đôi mái
đẩy; đôi chân anh vững chắc như hai trụ đồng đen, chống chọi với mưa
nắng, với thời gian. Đôi cánh tay anh vòng rộng, lực lưỡng, đẩy khoan
thai nhưng đều đặn, mạnh mẽ, đưa thuyền vượt sóng nước, đưa người
qua bến bình an.

Đò cập bến, khách lữ hành lục tục rời thuyền. Kẻ nghĩ ơn quay lại cười
chào từ giã, kẻ hững hờ bỏ vào tay anh lái vài đồng tiền công, kẻ lạnh
lùng bước khỏi mạn thuyền, đi không lời nói. Anh lái đò có gương mặt
thật bình yên, cái bình yên câm nín ngàn đời của bậc đại trượng phu
trước lời khen tiếng chê của thời đại. Vẫn với dáng điệu mạnh mẽ, tự tin,
anh lại quay thuyền về bờ bên kia đón đưa những người mới.

Hai bên bờ sông cỏ cây cũng quen với anh lái đò đơn độc. Ngày lại ngày
qua, rồi năm lại năm qua, đám cây non dần dần thành đại thụ; lối mòn
xưa, do nhiều người qua lại, đã trở thành con đường rộng lớn nối liền
mạch sống người dân. Anh lái đò cũng nhận chịu sự thay đổi bởi thời
gian: da sạm đen đi vì mưa nắng, râu tóc trở mầu. Nhịp chèo chậm dần,
nhưng đò vẫn khoan thai đưa người.

Anh lái đò vẫn lặng yên, bình yên làm công việc cũ. Anh rất bình tâm vì
vẫn biết việc làm của anh dù nhỏ nhoi, nhưng cụ thể. Bến sông nhà tuy
vắng vẻ, nhưng cũng là một điểm nối kết con đường dài mênh mông của
dân tộc, của nhân sinh.

Người qua vẫn đi qua. Lớp từng lớp, họ có con đường riêng để đi, anh lái
đò và bến sông kia chỉ là một trạm đời ngăn ngắn. Người đi rồi đi qua, kẻ
lạnh lùng bước thẳng, kẻ cười chào cám ơn, có kẻ đôi khi trở về, hỏi thăm
chuyện đời cô độc. Ông lái đò vẫn đứng đó, vẫn vững nhịp chèo đưa. Ông
vẫn vui với việc ông làm, vui với dòng sông lặng lẽ. Lời thân tiếng sơ nào
có làm thay đổi nhịp chèo đâu.

Anh lái đò là hình ảnh chung của chúng ta, những người ăn cơm nhà mà
làm chuyện đời, những huấn luyện viên, võ sư VOVINAM.

Anh chèo đưa người qua bến sông nầy, tôi giúp cho người qua đoạn
đường kia. Người qua đò rồi sống với đời sống riêng của họ, một hai
ngàn người qua, biết có được một người nào quay về, tiếp tay chèo chiếc
thuyền đời hay không. Dù có, dù không, anh và tôi vẫn bình tâm ở lại,
trung thành với công việc của mình, không màng khen, không sợ chê,
không ngại thời gian mòn mỏi.

Dòng sông vẫn có người qua, lối mòn Việt Võ Đạo rồi sẽ thành một con
đường lớn rộng nối liền các miền đất nước. Như anh lái đò kia, cô độc
trên bến sông mình, nhưng chẳng hề cô đơn vì anh vẫn biết trong cùng
một con đường dài vẫn còn nhiều người giữ đường.

Trên dòng sông đời nhiều khi mênh mông sóng dữ, tôi vẫn nghĩ về anh:
bên phương trời đó, cùng chúng tôi, anh vẫn vững nhịp chèo đưa.

VS Lý Hoàng Cát Long


Our Sponsors

GRAPHICS & WEB DESIGN

TRAN's
CHIROPRACTIC
&ACUPUNCTURE


BUY or SELL
HOME?

 

 

Designed by Gravitas Consulting