To view text in Vietnamese, set your browser's setting to View>Encoding>Unicode (UTF-8)
 

Martial Arts School:
389 E. Santa Clara St.,
San Jose, CA 95113


Practice Time
:
6:30-8:30 PM
Mons and Weds

Contact Us:
VS Phạm Thế Hiển

Webmaster

 

 
Activities
Techniques
Philosophy
Gallery
History
Literature

Những Chặng Đường Tôi Đã Qua Cùng Môn Phái

Hồi Ký do VS Đỗ Văn Phước

Năm 1963 lúc còn ở học tiểu học, trường Nguyễn Thái Học, Sài gòn, sáng nào đi học mẹ tôi thường cho tiền tôi ăn sáng, khi đi ngang qua một con đường thì hay bị một nhóm người chặn đường cả nhóm học sinh nhỏ lấy hết tiền ăn sáng của các em, trong đó có tôi. Khổ nỗi, bọn học sinh nhỏ chúng tôi không có chọn lựa nào khác mà cứ phải đi con đường duy nhất này dẫn tới trường. Hôm nào có người lớn dẫn đi thì ngày đó thoát nạn. Cho đến khi tôi bước vào trung học, thân xác to lớn hơn, tôi không còn bị trấn lột nữa. Khi bước vào ngưỡng cửa trung học, tôi xin mẹ tôi cho tôi đi học võ để tôi trở lại đánh mấy thằng chặn đường lấy tiền của tôi lúc còn tiểu học, nhưng mẹ tôi không cho vì sợ tánh tôi nóng lên đánh chết người. Một người bạn của mẹ tôi khuyên là nên cho tôi đi học võ nói rằng “biết đâu được học võ người nó sẽ trở nên điềm đạm”. Nhưng mẹ tôi một mực từ chối không cho đi tập võ vì mẹ tôi thấy cậu tôi cũng là một võ sư Thái Cực Đạo tánh tình nóng nãy, hay la hét trong nhà (lúc nầy cậu tôi đã là lính tác-chiến). Thật ra cậu tôi rất hiền không hề hại ai nhưng vì mẹ tôi vẫn không muốn cho tôi đi học võ nên bà nói thế.

Khi tôi lên trung học được chọn vào trường Hưng Đạo, Sài Gòn. Một ngày vào mùa Thu 1968, tôi tình cờ nhận ra, lúc tan học mình đi ra cổng tại sao có nhiều người đi vô mà họ đâu có sách vở gì trong tay, mà chỉ thấy họ cầm trong tay cái gì màu xanh, cột vòng quanh màu xanh đó là một sợi dây màu xanh dương, tính tò mò tôi nán ở lại đứng coi họ làm gì? Tôi thấy họ múa qua, múa lại nhanh nhẹn thật thích thú và tôi mới hỏi mấy người cũng đứng coi như tôi thì họ nói với tôi là mấy người nầy họ đang tập võ. Nghỉ trong đầu cậu tôi cũng tập võ sao võ phục màu trắng còn võ gì mà mặc đồ màu xanh? Sau buổi đó tôi về nhà suy nghỉ mãi, phân vân có nên xin đi tập võ không và nếu như đi tập võ mà mẹ biết được thì sao? Tôi nghĩ mãi và cho rằng mẹ tôi đi làm cả ngày chắc không để ý đâu, tôi đành liều một phen trốn mẹ đi tập võ. Sau giờ tan học tôi bước vào chổ gởi xe học sinh thấy có một cái bảng thật lớn để chữ “VOVINAM Việt Võ Đạo”. Một người thanh niên ngồi ghi danh những người mới xin vào tập, tôi cũng bước đến xin đơn nhập học, trong khi tôi ngồi điền đơn lớp võ cũng đang tập và tôi đã ngồi lại xem cho đến hết buổi tập mới chịu ra về. Tối đêm hôm đó tôi không ngũ được vì trong lòng cứ nôn nao làm sao! Không biết mình có tập võ được hay không? Thế là một tuần sau, tôi đựợc nhận vào lớp võ, ngày đầu tiên tôi rất bở ngỡ vì thú thật hơi rung. Nhưng thấy Thầy dạy mình cũng hiền thành ra bớt sợ dần. Trong thời gian tập võ tôi đâu dám đem đồ võ về nhà, phải nhờ người giặt dùm và gửi luôn cho bạn đó. Điều này một đồng môn hiện còn đang dạy tại võ đường Hưng Đạo (Việt Nam) biết rõ. Khi tôi tập được khoảng 1 năm thì tôi được thầy Quản nhiệm võ đường cho miển đóng lệ phí hàng tháng và đã được cho đứng phụ tá tại võ đường này. Cũng thời gian này mẹ tôi mới biết rằng tôi đã trốn mẹ đi tập võ nhưng bà không giận và cũng không rầy la tôi.

Đến cuối năm 1970, lúc này tôi đã mang Hoàng Đai Nhất Cấp, tôi không còn tập tại võ đường Hưng Đạo nữa mà được phái lên Tổ Đường (ngày ấy gọi là Tổng Cục Huấn Luyện) tập luyện để đi phụ tá chính thức. Một ngày Võ Sư Chưởng Môn gọi tôi lên văn phòng có chuyện! Trong lòng lúc này lo lắng không biết có chuyện gì? Đến khi gặp Thầy Chưởng Môn, Thầy kêu tôi ngồi xuống ghế vì Thầy có chuyện muốn nói, tôi trả lời Thầy: “Xin Thầy cho con đứng hầu chuyện cùng Thầy - nếu có điều gì Thầy dạy con xin Thầy chỉ bảo.” Thầy ôn tồn khuyên tôi rằng: “Con cố gắng tập luyện nhiều thêm Thầy sẽ cử con đi dạy nơi khác.” Thật ra lúc này nhu cầu theo học VOVINAM rất cao nên môn phái cần đào tạo Huấn luyện Viên để đưa đi khắp nơi đẩy mạnh phát triển môn phái. Thế là từ đó tôi đã cố gắng luyện tập. Lớp tôi tập lúc này đã có khá nhiều huấn luyện viên giỏi đã từng đi dạy và đi biểu diễn gồm có: Diệp Khôi, Tô Văn Vượng, Mạnh Hòa, Thái Quý Hưng, Hữu Thanh, ThanhLiêm, v.v.

Sau đó, vào khoảng tháng 2, 1971, Tôi được Thầy Chưởng Môn cho về Miền Tây để phụ với các sư huynh đã đi trước, ngày đầu bước chân đến Long Xuyên tôi vào gặp ngay Võ Sư Nguyễn Văn Nhàn ở trong một căn nhà của Ty Thanh Niên Long Xuyên dành cho các võ sư và huấn luyện viên ở. Lúc này võ sư Nhàn là Cục Trưởng Cục Huấn Luyện Miền Tây. Khi tôi ở Long Xuyên được vài tháng thì Cục Huấn Luyện Miền Tây dời về Cần Thơ. Khi đến Cần Thơ nhân viên VOVINAM cũng được mời ở nhà của ông Trưởng Ty Thanh Niên. Văn phòng là một căn phòng nhỏ vừa đủ để võ sư Nguyễn Văn Nhàn và võ sư Nguyễn Văn Sen làm việc và ngũ, còn tôi cùng một số huấn luyện viên khác như anh Thành (cận) và anh Dương Minh Hải thì ngũ ngoài mái hiên nhà, nhưng chúng tôi ít khi ngũ tại Cục Huấn Luyện. Mỗi tối chúng tôi có lịch trình đi dạy hết, phần tôi thì buổi sáng thì dạy tại Bộ Chỉ Huy 4 Tiếp Vận, đến chiều thì xuống Phụng Hiệp dạy tiếp. Nhiều lúc dạy xong không có xe về lại Cần Thơ đành phải ngũ lại nhà mấy anh môn sinh. Tại sao tôi gọi họ là mấy anh vì lúc này tôi mới 17 tuổi còn mấy anh toàn là quân nhân của huyện Phụng Hiệp. Tại đây tôi phụ trách 2 lớp, một lớp dạy cho các anh quân nhân huyện, và một lớp dân sự. Cứ thế, nhiều lúc đến sáng hôm sau tôi mới đón xe trở về Cần Thơ, và thời gian tôi ở Cần Thơ được vài tháng thì võ sư Nhàn cử tôi về Chương Thiện, anh Dương Minh Hải về Cà Mau từ đó hai anh em chúng tôi ít gặp nhau.

Ngày đầu tiên bước chân xuống Chương Thiện xe đi giữa đường thì bị đặt mìn, tỉnh dậy thì nghe đạn pháo tứ tung. Tình thế ở đây lúc bấy giờ rất bất ổn. Vào tháng 3, 1973, sau khi dạy VOVINAM tại Chương Thiện được vài tháng thì tôi tới tuổi tổng động viên phải lên đường làm bổn phận người trai trong thời chinh chiến. Đến tháng 4, 1975, chính quyền miền Nam sụp đổ. Tháng 5, 1976 tôi cùng hai người bạn là võ sư Nguyễn Văn Ký, Lê Ngọc Hậu mở lớp võ đầu tiên cho Phường 16 quận 1, và phường đội. Cho đến một ngày hay tin có lớp võ VOVINAM đang dạy tại hồ bơi Quận 8 nên tôi cùng võ sư Ký bèn chạy qua xem ai dạy. Khi tôi và võ sư Ký bước vào thì gặp võ sư Nguyễn Văn Chiếu đang đứng dạy. Tôi và võ sư Ký đến nghiêm lễ võ sư Chiếu dù chúng tôi chưa từng gặp võ sư Chiếu bao giờ nhưng chúng tôi từng nghe danh võ sư Chiếu dạy ở Quy Nhơn. Đôi lời xã giao võ sư Chiếu ngỏ ý mời tôi và võ sư Ký ra phụ giúp vì lúc này chỉ có một mình võ sư Chiếu đứng dạy ở đây. Tôi và võ sư Ký đã nhận lời phụ dạy với võ sư Chiếu một thời gian. Vì nhu cầu phát triển môn phái, tôi và võ sư Ký cùng với võ sư Lê Huy Hoàng cùng đứng dạy tại Nhà Văn Hóa Thanh Niên Thành Phố tại số 4 đường Duy Tân. Và cùng thời gian này chúng tôi chia nhau đi các Quận tại thành phố để phát triển các nơi như: Tân-Bình, Quận 10 (cùng với võ sư Lại Văn Thám, Nguyễn Đình Thư) và trở lại Huyện Phụng Hiệp Cần Thơ. Lúc này có huấn luyện viên Lê Văn Tú, học trò của Thầy Trịnh Ngọc Minh đang dạy tại đây, và đây cũng là quê vợ của huấn luyện viên Tú (hiện nay huấn luyện viên Tú sinh sống tại Florida, Hoa Kỳ cùng sinh hoạt với võ sư Vũ Thọ. Nhân đây viết lại những kỷ niệm này, tôi cũng xin chúc mừng đến võ sư Tú và cô Sang tức phu nhân của võ sư Tú, người lúc nào cũng sát cánh bên chồng từ mấy chục năm nay trong công việc phát huy môn phái). Sau đó tôi phải trở lại Nhà Văn Hóa Thanh Niên tiếp tục dạy và đi biểu diễn toàn thành phố cùng các bạn đồng môn của võ đường Hưng Đạo cũ như: Nguyễn Văn Ký, Lý Thành Duyên, Nguyễn Thị Nhan, Lê Huy Hoàng, và Võ Văn Đông (ngày xưa tập ở Phung Hiệp). Nhóm biểu diễn lúc này do võ sư Trần Thế Phượng hướng dẫn.

Cho đến năm 1984 tôi đi vượt biên sang đến Indonesia, một điều không ngờ, trên chuyến đi này có một số võ sư giỏi của môn phái như: võ sư Lê Công Danh, Trần Văn Bé, Nguyễn Văn Thông, Lâm Quang Lân, Trần Quốc Cường, Trần Quang Sơn. Trong thời gian sống trên đảo anh em chúng tôi ăn uống chung với nhau, đùm bọc với giữa những khó khăn thiếu thốn và xem nhau như anh em ruột thịt trong nhà vậy. Cho đến khi chúng tôi được phái đoàn nhận đi định cư ở Mỹ và Úc thì phải chia tay nhau. Tứ tán khắp nơi, tôi cũng như võ sư Bé, võ sư Cường, võ sư Lân thì đi Mỹ. Võ sư Danh, võ sư Thông, võ sư Sơn thì đi Úc. Tôi được nhận đi theo diện không có thân nhân nên được bảo trợ về tiểu bang Arizona. Ở tại đây khoảng 9 tháng, chủ yếu tôi chỉ đi học tiếng Anh và đi làm.

Một ngày kia tôi nhận được thư võ sư Cường và võ sư Bé báo cho tôi biết là hãy chuẩn bị để về California. Khoảng hai tuần sau, tôi nhận được vé máy bay của võ sư Dương Viết Hùng để về California. Khi đến đây thì võ sư Hùng và võ sư Cường ra đón tôi tại phi trường, khi về đến nhà võ sư Hùng thì tôi nghỉ ngơi tại đây. Vài ngày sau võ sư Trần Văn Bé cũng từ Chicago bay qua California. Lúc này tôi mới được biết là võ sư Dương Viết Hùng sắp khai giảng Võ Đường mới lấy tên là “Võ Đường LẠC HỒNG”. Cũng vào ngày khai giảng võ đường mới tôi mới có dịp gặp gở tất cả huấn luyện viên và võ sư khắp nơi về tham dự từ Los Angeles thì lúc này có võ sư Lê Văn Thịnh, Lê Văn Huy, từ San Diego có võ sư Tống Minh Đường, tất cả đưa học trò về dự ngày lễ khai giảng của võ đường Lạc Hồng. Ngày này rất vui trong cuộc đời của tôi từ khi đặt chân lên đất Mỹ vì được gặp lại những anh em cùng chí hướng để cùng nhau phát huy môn phái. Từ đó tôi phụ võ sư Hùng dạy tại võ đường, và lái xe lên POMONA phụ với võ sư Minh (tôi không nhớ họ). Chỉ được vài tháng thì võ sư Trần Văn Bé gọi điện thoại báo cho tôi là tại San Jose cần người giúp nên bàn với võ sư Hùng cử tôi đi ngay về San Jose. Lúc này thì tôi qua Mỹ cũng khoảng hai năm rồi, khi tôi đến San Jose thì gặp hai vợ chồng võ sư Cẩm Bình và Trần Bình bắt đầu mở một võ đường mới tại đây. Sau vài tuần thì võ sư Bé cũng từ Chicago bay qua San Jose để dự lễ Giổ Tổ tại trường Y.B. High School. Sau lễ Giổ Tổ thì tôi đã tiếp tay dạy tại võ đường này một thời gian, nhưng vì kinh tế khó khăn tôi đã ngưng sinh hoạt. Vừa phải đi học, đi làm nên không có đủ thời giờ để tiếp tục dạy VOVINAM. Ngoài ra tôi đã gặp phải một số vấn đề tế nhị và khó khăn khác nên tôi đã không tiếp tục sinh hoạt với võ đường này.

Nghỉ sinh hoạt gần chín năm, nhưng tôi cũng vẫn thường xuyên liên lạc với võ sư Trần Văn Bé, võ sư Dương Viết Hùng, và võ sư Trần Quốc Cường.

Một điều thật bất ngờ tại San Jose, tôi mừng nhất khi gặp lại người Thầy mà ngày đầu tiên khi tôi bước chân vào võ đường Hưng Đạo năm 1968, đó là võ sư Nguyễn Minh Hải, và 2 người bạn trước tôi một khóa đó là: anh Trịnh Bỉnh Khôn,và Quách Hữu Thạnh (Thạnh thì từ khi tôi đi dự đám cưới của anh tại Sacramento cho tới giờ thì không gặp lại). Mãi sau này tôi mới biết võ sư Nguyễn Minh Hải, thật ra là người đã mở lớp VOVINAM đầu tiên từ năm 1980 sau khi đặt chân đến San Jose và có đến hơn 100 môn sinh. Thầy Hải vẫn luôn khiêm tốn và thầm lặng phát triễn môn phái.

Vào mùa Giổ Tổ năm 2001 tôi về dự lễ, chỉ đứng bên ngoài vì tôi nghỉ mình đã không sinh hoạt một thời gian khá dài, nhưng tình cờ tôi gặp võ sư Phạm Thành Phương (học trò của võ sư Nguyễn Minh Hải). Võ sư Phương đã kéo một võ sư trẻ đến giới thiệu với tôi, nhưng lúc ấy thú thật tôi không nhớ tên. Sau khi đã nghiêm lễ bàn thờ Thầy Sáng Tổ xong định ra về thì tôi lại tình cờ tôi gặp lại võ sư Tống Minh Đường hai anh em đứng tâm sự khá lâu. Vắng đi một thời gian thì vào tháng 7, nhân dịp WORLD TOURNAMENT 2003, tôi được gặp lại người võ sư trẻ và tôi được biết anh là võ sư Nguyễn Phi Hùng. Và từ đó hai anh em thường xuyên gặp nhau đi ăn và uống càfe, trong thời gian quen biết Phi-Hùng thường khuyên tôi: “Sư huynh nên trở lại sinh hoạt cho vui”. Lúc này không có võ đường hẳn hoi để tập nên anh em tập tạm tại nhà tôi, gồm có Phi-Hùng, võ sư Vọng Cầu và một số anh em khác. Cho đến tháng 11 năm 2003 võ sư Phạm Thế Hiển (học trò võ sư Nguyễn Minh Hải) mở võ đường mới lấy tên võ đường Hưng Đạo như xưa. Nhiều anh em cùng trở lại sinh hoạt chung rất hăng hái và đông đảo. Tính đến nay võ đường đã tái sinh hoạt được hơn hai năm từ ngày thành lập và đã tổ chức được 5 khóa thi. Hiện tại võ đường Hưng Đạo có một đội ngủ khá hùng hậu gồm có: 1 Hồng Đai Nhất Cấp, 4 Chuẩn Hồng Đai, 4 Võ Sư Trợ Huấn, 18 Huấn Luyện Viên các cấp, và khoảng 120 môn sinh. Thành công của võ đường Hưng Đạo là nhờ vào sự kết hợp khả năng, lòng tương kính lẫn nhau, tinh thần phục vụ rất cao và cùng quyết tâm phát huy môn phái cho ngày càng vững mạnh hơn.

Những ngày tháng thăm trầm với môn phái tôi không hề cảm thấy cô đơn vì tôi đã được trang bị với một lý tưởng xây dựng, một trái tim phục vụ và, vinh dự thay, tôi đã được học từ các võ sư tiền bối của môn phái, truyền đạt cho nhiều môn sinh và trực tiếp đóng góp một phần vào công cuộc xây dựng thế hệ tương lai cho đất nước, cho xã hội.

Kính chào với bàn tay thép trên trái tim từ ái.

Môn sinh Đỗ Văn Phước

Our Sponsors

GRAPHICS & WEB DESIGN

TRAN's
CHIROPRACTIC
&ACUPUNCTURE


BUY or SELL
HOME?

 
 

 

 

Designed by Gravitas Consulting