To view text in Vietnamese, set your browser's setting to View>Encoding>Unicode (UTF-8)
 

Martial Arts School:
389 E. Santa Clara St.,
San Jose, CA 95113


Practice Time
:
6:30-8:30 PM
Mons and Weds

Contact Us:
VS Phạm Thế Hiển

Webmaster

 

 
Activities
Techniques
Philosophy
Gallery
History
Literature

Viết Cho Một Bà Mẹ Việt Nam

Vietnamese | English

Ngày 30 tháng 3 năm 1972...

Bốn mươi ngàn quân Bắc Việt với sự yểm trợ hùng hậu của xe tăng, đại pháo, vượt sông Bến Hải, đánh vào tỉnh Quảng Trị. Sư Đoàn 3 quân lực Việt Nam Cộng Hòa, cùng với các đơn vị tăng phái, chỉ chống trả được sức tấn công trong 31 ngày. Ngày 1 tháng 5 năm 1972 tuyến phòng thủ Quảng Trị tan rã. Bộ chỉ huy tiểu khu Quảng Trị, cỗ thành Đinh Công Tráng, bị Bắc quân chiếm đóng. Việt Nam Cộng Hòa đưa hai Sư Đoàn Nhảy Dù và Thủy Quân Lục Chiến từ miền nam lên chiếm lại cỗ thành. Với hình dạng vuông vức mỗi cạnh 500 mét, bờ thành bằng đá nung dầy 5 mét, ngoài thành là một hào sâu bề ngang 10 mét, ngôi thành cỗ nầy đã là một bãi chiến trường lớn, và đã là mồ chôn bao nhiêu ngàn lính vô danh của hai miền nam bắc Việt Nam!

Ngày 15 tháng 9 năm 1972, Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam dựng lại ngọn cờ vàng trên cỗ thành. Ngày 15 tháng 9, trong một góc nhỏ bên bờ đông của thành, tiểu đoàn 8 điểm danh: hơn nửa tiểu đoàn đã mất. Qua một đoạn trận địa dài 400 mét, kể từ tuyến xuất phát đến bờ thành, mấy trăm người lính ưu tú đã hy sinh. Trong những còn đến được bên bức tường đá cỗ, không thấy Đại Úy Nguyễn Tấn Thành, đại đội trưởng đại đội 1, tiểu đoàn 8. Anh đã nằm lại... một nơi nào đó, ngoài kia...

Anh là người hùng trên chiến trường, cũng là người hùng đã chiếm được trái tim người nữ môn sinh trẻ đẹp nhất thời đó của Vovinam: chị Lê Thị Kim Liên.

Anh chị lập gia đình với nhau năm 1968. Từ đó, cho đến mấy mươi năm sau, trong sinh hoạt môn phái: những lần biểu diễn, học hội, tưởng niệm,... không còn tên Lê Thị Kim Liên. Người nữ môn sinh lừng danh trong những ngày phôi thai, khi thầy Lê Sáng bắt đầu xây dựng môn phái ở miền nam, đầu thập niên 1960, chợt trở thành một người vô danh, một bà mẹ Việt Nam: chờ chồng, nuôi con, hòa lẫn vào nhịp sống của xóm làng, không còn đứng trong hào quang ngọt ngào của ngọn cờ Việt Võ Đạo.

Khi anh Thành mất, chị Kim Liên đang mang thai người con thứ ba. Từ một người thiếu nữ trẻ đẹp, thảnh thơi, chị chợt trở thành một góa phu nhọc nhằn nuôi ba đứa con, như “cái cò lặn lội bờ sông”, dầm thân trong nắng trong mưa, đổ hạt mồ hôi để mang về hạt gạo, bát canh, vì con. Như hàng triệu bà mẹ Việt Nam khác: chị đã sống vì con, chị đã một mình vượt qua tất cả khó khăn, cũng chỉ vì các con.

“Mẹ Việt Nam không son không phấn, mẹ Việt nam tay lấm chân bùn,...” Nhưng mẹ đẹp, cái đẹp phát xuất từ một nền văn hóa đầy nhân tính. Cái đẹp của tâm hồn không bao giờ bị tàn phá bởi thời gian.

Chúng tôi viết về chị hôm nay, như viết về tinh thần thủy chung đôn hậu ngàn đời của những bà mẹ, trong cả hai miền nam bắc Việt Nam. Việt sử là tranh đấu sử, suốt mấy ngàn năm qua, đất nước ít khi được bình yên. Những người chồng, người cha, thường khi vắng nhà, thường khi mất sớm trong chiến tranh; những bà mẹ ở lại nuôi con, chờ chồng, rồi... thờ chồng. Những tấm lòng Việt Nam, đời qua đời bất diệt!

Ba mươi mốt năm qua... Ba người con của chị Kim-Liên nay đều đã nên người, thành công trong xã hội Mỹ. Đời sống chị bớt nhọc nhằn hơn; tâm hồn chị chừng như đã được bình yên hơn. Trong ánh sáng huyền diệu lung linh của nén hương ngày tưởng niệm, chúng tôi chợt gặp lại chị. Chị mặc lại võ phục xanh, chị trở về trong tình môn phái,... chị đứng... như ngày xưa vẫn đứng hiền ngoan dưới Việt Võ Đạo Kỳ. Chị trở về sinh hoạt... như ngày xưa sinh hoạt, với cả tấm lòng bao dung, nhân hậu.

Chúng tôi, những người đi sau, xin được một lần nghiêm lễ chị. Môn phái nầy may mắn có những người như chị. Chị xứng danh là một “bà mẹ Việt Nam”. Chúng tôi tôn xưng chị là một người “trí thức”, bởi vì như những “bà mẹ Việt Nam” khác, chị hiểu tình người, chị thấy và cư xử được một cách đứng đắn đạo lý làm người, làm một môn đồ Việt Võ Đạo. Sự thấy và hiểu biết nầy là một điều quí báu, chỉ có những người trí thức mới có được.

Chữ “trí thức” trong nền văn hóa Việt Nam! Hào quang trí thức nầy không phải đạt được bằng cấp cao là tự nhiên có được; chữ “trí thức” của người Việt là một chứng chỉ của sự hiểu biết về đời sống Việt, về tinh thần Việt: hiếu, lễ, thủy, chung,...

Vovinam Việt Võ Đạo là một môi trường, trong đó chúng ta luyện võ Việt, và học để sống theo chữ hiếu lễ thủy chung của người Việt. Những bài học làm người nầy là những bài học lớn, chúng ta học, không chỉ từ sách vở lý thuyết, mà còn từ đời sống và cách cư xử của người đi trước. Chúng ta rèn luyện lòng khoan hòa, học theo cách cư xử từ ái của Võ Sư Chưởng Môn Lê Sáng; chúng ta luyện trí theo gương hiếu học, tinh thần quang chính của Võ Sư Nguyễn Văn Thư, luyện tâm để giữ đời sống trong sạch và lòng trung thành trước mọi nghịch cảnh của Võ Sư Nguyễn Văn Nhàn.

Trong Việt Võ Đạo chúng ta còn học về tình cảm bao la và cách cư xử của người mẹ Việt Nam, trong bài học nầy: đời sống và cách cư xử của Chuẩn Hồng Đai Lê Thị Kim Liên là một tấm gương lớn.

Chúng tôi xin được một lần nghiêm lễ chị.

Một ngày nào đó về Quảng Trị, khi đi qua cỗ thành Đinh Công Tráng, chúng tôi cũng sẽ ghé vào thăm nền đá cũ, lặng im nghĩ lại những ngày qua... Một ngày... như một ngày, khi về nước, chị Liên đã dừng lại bên bờ thành,... dâng nén hương hoài niệm về người chồng đã xa, đã nằm lại đó, trên con đường đi bảo vệ Việt Nam...

Tống Minh Đường

Môn sinh Vovinam Việt Võ Đạo

Ngày 7 Tháng 9, 2006

A Vietnamese Mother

Vietnamese | English

March 30 th, 1972 was the beginning of the “Summer of Red Fire” in Vietnam War. On this day, the communist army opened a well co-ordinate attack at all the strategic towns in South Vietnam.

In the Central Vietnam area, forty-thousand communist troops swiftly moved across the border and attacked an ancient citadel where the Quang-Tri province military headquarter resided. With strong support from their own tanks, fighting vehicles, and artilleries, these troops overran the citadel after 31 days of fierce fighting. The South Vietnamese’s Third army division retreated in chaos.

For the first time in Vietnam War, a province fell under the communist occupation. The ancient citadel became the communist’s regional headquarter.

The South Vietnamese government sent north all of the reserves they had during that time, a Marine division and an Air-Borne division, to recapture the citadel. Thousands of the elite soldiers in these two divisions sacrificed their lives on the way to that area. After four and a half months of fighting, almost all of the forty-thousand communist troops were killed inside and around the 500 square-meters ancient military post.

At dawn on September 15, 1972, a South Vietnamese Marine squad fought their way into the citadel. On the collapsed citadel wall they mounted a small pole, where, under the enemy fire, and under the bright sunlight, they raised the South Vietnam’s national flag. Within a few hours, the Marine division reoccupied the post.

In the morning, beside the wall on the east side of that citadel, the commander of Eighth Marine Battalion made a roll call. Half of his men were lost. Among the soldiers and officers who came to the wall, he didn’t see Captain Nguyen-Tan-Thanh, his First Company Commander. Captain Thanh lost his life while leading the First Company in a crucial attack.

Captain Thanh’s body was still out there, somewhere, on the battle field…

The heroic Captain left behind a young wife and three children. His beautiful wife was a well known Vovinam Martial Art disciple, Ms. Le Thi-Kim-Lien.

After getting married in 1968, Ms. Kim-Lien completely left Vovinam Martial Art activities. She disappeared into a typical Vietnamese family’s shadow during the War: staying in the city, working, raising children, and… waiting for her husband.

Throughout their four-thousand years of history, the Vietnamese mothers have always borne a common and difficult burden: raising children and waiting for their husbands. The men went off to war. Many of them never came back while the women stayed behind, struggling to keep the family alive. Generations after generations, the Vietnamese mothers were the ones who keep the country alive; they were the ones who were suffering the most.

Ms. Kim-Lien was one of those Vietnamese mothers. After burying her husband, she pulled all of her strength together to face the hard life. From a beautiful young lady of a well-to-do family, she became a poor laborer, struggling hard to earn enough income to raise her three children. The youngest boy was born in that year, 1972, after his father’s death.

In 1975, after the fall of South Vietnam, Ms. Kim-Lien and her children escaped from the country. The US government took them in as political refugees. In America, Ms. Kim-Lien continued her own family duty: working two jobs, while trying to teach her children a positive way of thinking about life and helping them to develop an optimistic viewpoint toward the future. She herself lived her lonely life with a positive attitude.

More than thirty years have passed. The three little children Mrs. Kim-Lien had tried hard to raise grew up to be good, successful people in America. Life would be much easier for her.

One day in May 2002, I came to San Jose, California, to participate in a big International Vovinam Martial Artist meeting. It was a big surprise for me to see Ms. Kim-Lien again in Vovinam’s sky-blue uniform. She stood there, among the senior Vietnamese martial arts masters, as comfortable as standing in her own family. She stood there, beside the Grand Master, as happy as a young girl standing beside her own father. I came up there, wandering if that inner circle was reserved for a family reunion – Ms. Kim-Lien’s own family, with her adopted father, The Grand Master Le-Sang.

Life would be easier for her. Now that the children were all grown-up, she now found some times for her own after all those years of living in a forgotten world. Ms. Kim-Lien returned to the beautiful life she had once forfeited in order to raise a family with the heroic Marine officer – The life of a Vietnamese Martial Artist, one who dreamed to help building a better society, beginning by teaching the younger generations to live a happy and healthy life, with an optimistic attitude toward the future.

That day in May 2002 was a Memorial Day to the Vietnamese martial arts masters. In the ceremony, I stood in a line, a few steps behind Ms. Kim-Lien. I was glad to be there, along with the other young Vovinam Martial Art instructors. We were glad to have Ms. Kim-Lien in front of us. On the endless road toward a beautiful future, we were glad to have Ms. Kim-Lien as one of our leaders.

There was a brief moment, during the speech of a distinguished Vovinam Master, I thought about the image of five American Marines and a Navy hospital corpsman who raised an American flag on the top of Mount Suribachi, Iow Jima island, in 1945. This image was captured by a photographer. The image became a well known American’s Marine Corps War Memorial. In that group of six American, three were killed while fighting during the hours after raising their flag. All of the six names were written in American history.

There was a longer moment, I thought about the Vietnamese Marines who raised their golden flag on the collapsed wall of an ancient citadel in 1972. All of them were nameless. All of them would be killed already, since most of the men in that Vietnamese Marine Division were killed during the last days of Vietnam War. Being in a defeated arm force, there would be no special War Memorial dedicated to them inside the country. There would be nothing beside the ruined citadel in Quang-Tri province, where Captain Nguyen-Tan-Thanh fought his last battle.

I also thought about the moment when Captain Thanh’s wife, Ms. Le-Thi-Kim-Lien, came back to visit that battle field a few years ago, on her trip back to Vietnam after a long time away from the motherland. On an isolated rocky field, there was nothing, it was too quiet. A War Memorial dedicated to Captain Thanh and his troops would only exist in the heart of Ms. Kim-Lien and her children! A War Memorial dedicated to the Vietnamese Marines would only be in the love of their families.

A War Memorial dedicated to the Vietnamese soldiers would only forever exist in the hearts of our Vietnamese mothers. In the South or in the North, Vietnamese mothers bear the same hardship. Their loves for their families are the same!

I saluted Ms. Le-Thi-Kim-Lien. I was fortunate to have a chance to salute her on that day, under a bright sky, during a better part of her life. The saluting was not only for a senior Vovinam Martial Artist, but also for the image of a kind Vietnamese mother.

Duong Minh Tong

A Vovinam Viet Vo Dao Disciple.

September 7, 2006

 


Our Sponsors

GRAPHICS & WEB DESIGN

TRAN's
CHIROPRACTIC
&ACUPUNCTURE


BUY or SELL
HOME?

 

 

Designed by Gravitas Consulting