To view text in Vietnamese, set your browser's setting to View>Encoding>Unicode (UTF-8)
 

Martial Arts School:
389 E. Santa Clara St.,
San Jose, CA 95113


Practice Time
:
6:30-8:30 PM
Mons and Weds

Contact Us:
VS Phạm Thế Hiển

Webmaster

 

 
Activities
Techniques
Philosophy
Gallery
History
Literature

Camp04 Trại Hè Basalt

Do Hoài Nam phóng sự

 

Gặp lại ở đất trại nhé! 

Chiều thứ Sáu, ai ai cũng nôn nao lên đường tìm đến điểm hẹn.  Đường tới trại chỉ cáchSan Jose không đến 100 miles mà dài như vô tận.  Từng phút trên đường xa dần thành phố lòng người càng rộn ràng mong đợi.  Lộ trình đi về hướng Nam từ San Jose rồi rẽ vào xa lộ 152, băng qua thủ đô tỏi (garlic capital) vùng Gilroy.  Nơi này có cái biệt danh ngồ ngộ vì quanh đây là nơi trồng và sản xuất nhiều tỏi nhất trên thế giới.  Các nhà máy chế biến sản phẩm tỏi cạnh đường thoát ra một mùi thơm quen thuộc theo đuổi hành trình đến mấy dặm.  Cảnh trí quanh đây khác lắm, thiếu hẳn những toà nhà to lớn, những quán tiệm, hay những siêu thị đông người.  Thay vào đó là cây cỏ của đồng nội bát ngát không ngớt mắt.  Đường đi có đoạn cheo leo, cũng có khúc trũng thấp, rồi phẵng như tờ.  Đồi núi bây giờ đã chuyển màu - cỏ khô trùm phủ khắp nơi - vàng óng lên trong ánh mắt.  Giữa núi đồi trùng điệp nối nhau chạy mãi như không ngớt, thỉnh thoảng lại thấy những mãnh ruộng nương xanh mướt.  Kia là những luống dâu dài tăm tắp và đây vườn nho non ngút ngàn.  Hai màu xanh vàng tương phản, tạo nên một tấm tranh linh động vĩ đại.  Sự mệt nhọc của công sở như đang tan biến dần và sách vở của các em đã bỏ lại sau lưng để nhường chổ cho một cuối tuần vui nhộn. 

Một biển hồ bổng hiện ra trước mắt - cả hai bên đường.  San Luis Reservoir là một hồ trữ nước nhân tạo lớn.  Gần đến rồi chăng?  Quanh co vài khúc nữa - trời đã chập choạng.  Đàng xa, lộ ra một lùm cây giữa cảnh đồi núi vàng khô - như một ốc đảo (oasis) nhô lên giữa sa mạc, trên những cồn cát nóng.  Basalt, một vùng đất gồm không quá 30 lô trại (camp site), được che chở bởi những rặng cây cao, tỏa bóng mát giữa trời nắng Hạ.  Dưới những tàn cây này sẽ là nơi gia đình Vovinam tụ tập đêm nay. 

Tại cỗng trại, trong bóng xế chiều đã nhận ra VS Nguyễn Minh Hải và một vài người khác đang tiếp chuyện với một cô ranger, nhân viên kiểm lâm của công viên này.  Rất vui khi gặp lại người trong nhóm - nhưng trên nét mặt VS Hải có một tí lo âu.   Được biết là thầy đã nghĩ việc hôm nay, đến đất trại từ sáng sớm để giữ chỗ tốt cho mọi người.  Xì xào trong câu chuyện, hình như số người đang trên đường đến có thể quá đông, ngoài mức ấn định nên mọi người đang tìm cách giải quyết. 

Qua cổng trại, đèn măng-xông bừng sáng lên một vùng.  Lố nhố một vài bóng người.   À - đây là headquarter - bộ chỉ huy chăng?   VSTH Phi Hùng và một số HLV tiến đến hỏi han về chuyến đi. Nhận thấy một số anh em đã đến khá đông nhưng hình như chưa đủ, có những khuôn mặt thân quen trộn lẫn với một vài khách lạ, có vẽ thân thiện.  VSTH Vọng Cầu và gia đình có mặt đầy đủ.  Một vài môn sinh kỳ cựu khác như anh chị Phú và Hà cùng các cháu đã không bỏ lỡ một dịp vui, đến đông đủ.  Cô Thúy Nga, phu nhân của VS Hải niềm nở như bao giờ đón tiếp người mới đến.  Cháo gà thơm phức nóng hổi đợi chờ trên bếp; bún chả giò bày sẵn ra bàn.  Ăn đi cho đỡ đói.  Cái lối chào hỏi đơn sơ nhưng chân tình ấy làm ấm cả lòng người.  Nhóm người lạ là ai nhỉ?  Chưa kịp hỏi đã thấy hai người trong nhóm khách, khom lưng, xuống gối, tự động dựng lều giúp cho một gia đình mới đến. 

Cứ thế xe tiếp đuôi xe tiến vào cổng trại.  Một nhân viên kiểm lâm có vẽ bất bình cho biết số người và xe, như tiên đoán, đã vượt quá mức cho phép ít là 40 phần trăm.  Tiến thối lưỡng nan.  Thùy Dương, ái nữ của VS Hải, xông vào cuộc để cứu vãn tình thế.  Em rất nhanh nhẹn lấy được thiện cảm của nhóm kiểm lâm, rồi mạch lạc thuyết phục họ rằng chúng tôi là một tổ chức có nề nếp và kỷ luật nên qúi vị không nên lo ngại về an ninh trật tự. Tuy nhiên, đây rõ là một điều ngoài sự trù bị, và là một sơ xuất.  Em yêu cầu trại trưởng chấp thuận cho mọi người được lưu lại trại đêm nay.  Vấn đề được giải toả tạm thời - hay thật.  Đêm tối mịt, vì đi đường dài có lẽ ai ai cũng đã thấm mệt, nên sau khi ăn uống xong rút về lều mình.  Tiếng cười nói, trò chuyện của các em thưa dần, rồi chìm vào trong màn đêm.

Trời chưa sáng tiếng chim đã vang vọng khắp ốc đảo này.  Vài người chưa quen với âm thanh lạ của muông thú, bị đánh thức oan uổng.  Có tiếng lẽng kẽng của bếp núc.  Hình như ai đó đã dậy sớm.  Ló đầu ra khỏi lều, lại cũng những người chưa quen đêm qua và cô Nga, đang bận bịu loay hoay quanh mấy bàn dài.  Nhắm mắt chưa được 4 tiếng đồng hồ đêm qua, cô Nga đã thức từ bao giờ, đun nước nóng pha cà phê và chocolate cho mọi người - tươi cười sẵn sàng cho một ngày mới.  Được biết một cặp khách lạ đêm qua là chú Thu và cô Oanh. Chị ruột của VS Hải, cô Oanh rót từng ly nước nóng cẩn thận vào ly mì khô để sẵn cho các em. Anh Thiện và chị Dung, một môn sinh mới, là phụ huynh của ba cháu đang tập tại võ đường Hưng Đạo, cũng đã đến đây để phụ một tay.  Chị Kim-Anh và hai cháu đều là môn sinh, cũng đã có mặt sẵn sàng. Ai muốn ăn trứng ốp-la hay scrambled, xúc-xích với bánh mì thì cho biết, cô Nga takes order. Các em xếp thành một hàng dài đứng thèm thuồng chờ đợi.  Còn ai muốn ăn cháo nóng, hay cereal - có sẵn.  Có người đùa cho rằng thức ăn ở đây đầy đủ không thua gì nhà hàng 5 sao.  Người vui miệng hay bắt chuyện là anh Trinh, chồng chị Tâm, bố mẹ của hai bé trai Ngữ và Nghị trong lớp võ.  Anh thường pha trò mua vui cho mọi người.  Chú Thẩm và cô Trúc, tuy không trực tiếp tham dự sinh hoạt Vovinam, nhưng sự cảm mến dành cho môn phái đã có từ lâu, lần này cũng có mặt để yễm trợ.  Anh Trinh và chú Thẩm đã giúp dựng lều cho một số gia đình đến trễ đêm qua.  Hóa ra họ không phải ai xa lạ, mà là những phần tử thầm lặng đứng sau lưng sinh hoạt, là một thành phần thiết yếu gắn liền với đại gia đình Vovinam.  Không câu nệ, khách sáo bề ngoài - họ chỉ hết tình khi cần đến. 

Quay quần thành một vòng tròn lớn, các trò chơi tập thể bắt đầu.  Nhớ nhé - phải chuyền banh cho lẹ kẻo không thì sẽ bị "nổ" trên tay khi HLV Luyến, người quản trò, mở mắt kêu "bùm" - thì "chết".  Các trò chơi đều đơn giản, không cần giải thích cũng hiểu.  Tiếng cười hồn nhiên không e thẹn gò bó của các em, và cả người lớn nữa, rú lên vui thú.  Ít ai được đứng yên tại chổ trong vòng tròn, vì khi "bão thổi - bão thổi" thì phải lắng nghe bão thổi những ai. Nếu biết mình sẽ bị cơn bão tưởng tượng nhắm đến thì lo mà bắn chạy tán loạn để tìm chổ trú ẩn.  Ai không chú ý sẽ bị phạt - quê lắm.  Chia ra làm nhiều toán, người ôm chặt hông người để kết lại thành những con rồng, rồi rồng đuổi rồng dựt đuôi nhau.  Chạy tứ tung, bụi mù khắp sân, ai thắng ai thua?  Dường như mọi người đều thắng vì tất cả đã nhận được một niềm vui tự nhiên.  Trong số người tham dự các trò chơi nhận thấy có một vài gia đình từ nhóm "Liên Gia 7".  Họ qúi mến Vovinam nên hay rũ rê cắm trại gần nhau, đã hai năm qua.  Anh chị Tâm-Phương là thân hữu, và anh chị Tài-Hương là phụ huynh của các cháu đang theo học Vovinam tại lớp của VS Cẩm Bình - cùng một đại gia đình chứ không ai xa lạ.  Không chỉ những ai khoác võ phục mới có thể can dự vào sinh hoạt môn phái, vì thực chất đại gia đình Vovinam là một mạng lưới đan kết bởi sự tương kính, bởi tình đồng đạo, và bởi một sự liên đới của nhiều người với cùng một mục đích sống cao thượng và trong sạch.  Ðó là một sức mạnh tiềm tàng của môn phái chúng ta. 

VSTH Hiển, HLV Luyến và VS Hải là những người quen sinh hoạt tập thể nên biết nhiều trò chơi thú vị.  Cứ thế các trò chơi tiếp diễn, tiếng cười dòn tan vang vọng khắp cả ốc đảo này.  Hôm nay không võ phục, không kỷ luật hàng ngũ của lớp võ, tất cả đều dễ dãi thoải mái.  Bạn bè, bố mẹ, thầy trò tay cầm tay hoà đồng vui cười.  Những kỹ niệm này đang nhẹ nhàng đi vào lòng người - thật khó quên. 

Trong lúc mọi người vui chơi, nhóm ẩm thực gồm có cô Nga làm chủ sự và nhiều người khác phụ bếp như chị Lily vợ của HLV Hòa và các thân hữu mới quen sáng nay.  Đã gần trưa - chơi nhiều nên đói bụng.  Mùi thơm của canh tôm bầu với thịt kho trứng nước dừa, cá nục kho, và dưa chua khiến cho mọi người khó cầm lòng.  Ngồi vào bàn dài dọn sẵn, ai nấy nhận lãnh phần ăn ngon lành.  Sau bữa ăn, nắng lên cao trời bắt đầu ấm, hiểu được ý các em, anh chị Hiến và HLV Hoa gắn máy bào nước đá làm slurpee đủ màu đủ vị cho các em ăn thoả thích.

Chiều nay nắng nóng mình sẽ làm gì nhỉ?  Mọi người quyết định đi tắm hồ.  Phải chạy xe mất 15 phút mới tới bãi tắm.  Nước ở đây không được trong lại nhiều rong rêu.  Tuy vậy các em đã tìm chổ nước sạch, nhào vô tắm thoả thê.  Một số người lớn chọn bóng mát dưới tàn cây để thiêm thiếp ngũ, có  lẽ vì đêm qua chưa được trọn giấc.  Bóng đã xế chiều - thu xếp nhanh chóng mọi người rút về khu đất trại.  Ăn rồi chơi, chơi rồi lại ăn.  Chiều nay thực đơn gồm có nào gà nướng BBQ, sườn bò Đại Hàn, hot dogs và hamburgers.  Chị Hà còn nướng bắp cho mọi người ăn rĩ rã đến tối. 

Cuộc vui ít khi được trọn vẹn như ý.  Ban kiểm lâm vẫn chưa quên, tìm đến. Đêm hôm qua vấn đề số lượng quá tải, tuy được giải quyết tạm thời, nhưng chưa ổn thỏa.  Lần này họ không còn dễ dãi và chỉ đưa ra hai chọn lựa khó khăn.  Thứ nhất, tối thiểu 30 người phải dời sang khu đất trại khác cách đó khoảng 10 phút lái xe.  Thứ hai, cùng số người phải ra về trước 10 giờ đêm hôm nay.  Đứng trước tình hình khó xử ấy, một số anh em trẻ tuổi, độc thân, và một vài gia đình khác  như  anh chị Vọng Cầu, Hòa và Lily, Thùy Dương và Long, tình nguyện về.  Hạ lều - lòng người cũng chùng xuống. 

Lửa trại bùng lên tỏa sáng, soi rõ những khuôn mặt đã mệt nhưng còn tươi tắn - vui nhiều nhưng chưa đủ. Các trò chơi và văn nghệ lại bắt đầu nhưng thầy Hải cũng như các quản trò viên giọng đã khàn vì la hét nhiều trong ngày.  Nét buồn hiện rõ vì biết phải chia tay nhau trong chốc lát.  Thầy Hải khiêm tốn xin lỗi tất cả vì đã thiếu sót trong việc tổ chức, tuy rằng ai cũng biết thầy và cô đã bỏ nhiều công sức chuẩn bị cho cuộc trại này.  Một số người khá đông không ghi danh nhưng đã đến.  Qua sự việc, rõ rằng mọi người có quí mến Vovinam mới tìm đến đây, nhưng lần sau cần được bố trí chặt chẻ hơn, học hỏi từ kinh nghiệm, "...luôn luôn kiểm điễm để tiến bộ" (Việt Võ Ðạo Tâm Niệm số 10) là thế.  Hình như không mấy ai trách cứ thầy Hải - họ buồn chỉ vì cuộc vui chưa trọn, ngoài ý muốn - thế thôi. 

Trước giờ ấn định, một đoàn xe chở hơn 30 người từ từ rời trại.  Anh Phi Hùng và anh Công Minh dẫn đầu và điều động đoàn xe ra về trong trật tự an toàn.  Không khí trại bỗng im hẵn lại.  Cuộc vui bị gián đoạn - lòng người trống vắng, hụt hẫng. 

Thôi - thế nhé - mình hẹn nhau kỳ tới.

# # #


Our Sponsors

GRAPHICS & WEB DESIGN

TRAN's
CHIROPRACTIC
&ACUPUNCTURE


BUY or SELL
HOME?

 

 

Designed by Gravitas Consulting